…..ANH ĐÃ QUÊN!…..
…..Anh đã quên cái cách mà mình quen nhau những ngày đầu thức trắng đêm nói chuyện không có hồi kết!…..
…..Anh đã quên cách mà Anh tấn công vào nơi yếu nhất của Em nơi mà cảm xúc là thứ Em cần!…..
…..Anh đã quên cách Anh tìm thấy Em trong hàng vạn người nơi Em đến nơi Em ở và nơi kỷ niệm bằng những tư duy suy nghĩ logic và phán đoán!…..
…..Anh đã quên lần đầu tiên mình gọi nói chuyện trong một lần Em đi chơi cách nói chuyện dường như đã rất quen mà thân thuộc từ lâu!…..
…..Anh đã quên cái cách mà Anh và Em đi đâu làm gì đều nói cho nhau biết qua những tin nhắn những tấm hình hay là những cuộc gọi kẹp nách nhau nhìn nhau cả ngày đến tận đêm!…..
….Anh đã quên nụ cười đó! nụ cười mà mỗi khi chỉ cần nhìn thấy nhau dù không nói điều gì nhưng cũng đủ làm hai đứa cười trong sự ấm áp!….
…..Anh đã quen cái ánh mắt đó! Cái ánh mắt toát lên sự ấm áp ánh mắt của nụ cười qua những lần nhìn nhau!…..
…..Anh đã quên những lần tranh luận! Những lần Em khó chịu Anh cố gắng làm mọi thứ xoay chuyển bằng cách ở lại cạnh Em chân thành!…..
…..Anh đã quên rằng mình đã cố gắng gạt qua những cảm xúc của mình cái tôi của mình để mang lại những điều tích cực nhất cho Em!…..
…..Anh đã quên rất nhiều đã quên tất cả những điều nhỏ nhặt nhất trong tim giữa Chúng ta!…..
…..Em Đã Quên Chưa!…..
…..Anh đã quên cái cách mà mình quen nhau những ngày đầu thức trắng đêm nói chuyện không có hồi kết!…..
…..Anh đã quên cách mà Anh tấn công vào nơi yếu nhất của Em nơi mà cảm xúc là thứ Em cần!…..
…..Anh đã quên cách Anh tìm thấy Em trong hàng vạn người nơi Em đến nơi Em ở và nơi kỷ niệm bằng những tư duy suy nghĩ logic và phán đoán!…..
…..Anh đã quên lần đầu tiên mình gọi nói chuyện trong một lần Em đi chơi cách nói chuyện dường như đã rất quen mà thân thuộc từ lâu!…..
…..Anh đã quên cái cách mà Anh và Em đi đâu làm gì đều nói cho nhau biết qua những tin nhắn những tấm hình hay là những cuộc gọi kẹp nách nhau nhìn nhau cả ngày đến tận đêm!…..
….Anh đã quên nụ cười đó! nụ cười mà mỗi khi chỉ cần nhìn thấy nhau dù không nói điều gì nhưng cũng đủ làm hai đứa cười trong sự ấm áp!….
…..Anh đã quen cái ánh mắt đó! Cái ánh mắt toát lên sự ấm áp ánh mắt của nụ cười qua những lần nhìn nhau!…..
…..Anh đã quên những lần tranh luận! Những lần Em khó chịu Anh cố gắng làm mọi thứ xoay chuyển bằng cách ở lại cạnh Em chân thành!…..
…..Anh đã quên rằng mình đã cố gắng gạt qua những cảm xúc của mình cái tôi của mình để mang lại những điều tích cực nhất cho Em!…..
…..Anh đã quên rất nhiều đã quên tất cả những điều nhỏ nhặt nhất trong tim giữa Chúng ta!…..
…..Em Đã Quên Chưa!…..
